Doc truyen, truyen nguoi lon, truyen co giao thao, doc truyen Viet mien phi.

Doc truyen

Trang web truyen, doc truyen, download truyen mien phi

Chao mung ban den voi thu vien truyen truc tuyen mien phi cua chung toi.

Hay xem va chia se cac truyen ban thich voi ban be de cung doc truyen tai day.

  • Ba chàng rể

    Hai vợ chồng nhà nọ khá giàu có cũng chỉ sinh được một cô con gái. Cô này có nhan sắc. Có ba chàng trai ngấp nghé làm rể: Một tú tài, một khóa sinh và một nông dân. Chẳng may phú ông qua đời, bà vợ bảo: "Ai làm bài văn tế ông nghe mà cảm động thảm thiết sẽ gả con gái cho".

  • Áo em cài hoa trắng - Võ Hồng

    Tôi được đi học chậm hơn mọi đứa trẻ khác . Sáu tuổi mà vẫn chưa ôm sách tới trường . Nguyên do vì má tôi đau bệnh dai dẳng, má không muốn tôi sống xa cách, dù mỗi ngày chỉ bốn năm giờ đồng hồ . Khi má tôi phát bệnh thì bác sĩ đã cho ba tôi biết là má tôi sẽ không sống lâu thêm được quá hai năm . Má không được nghe điều đó nhưng tự xét sức khoẻ của mình, má biết là con đường đi của má không còn dài lắm . Mặc kệ những lời trấn an liên tiếp của ba tôi, má giữ một thái độ cam chịu và chờ đợi .

  • Bãi đất hoang sau nhà

    Lần đầu tiên Vân tận mắt chứng kiến một người chết cách đây hơn một năm lúc còn ở Việt Nam. Chứng kiến một người chết, có nghĩa là nhìn người ấy đang từ cõi sống đột ngột bước sang thế giới bên kia. Đó là ông Thọ ở cách nhà Vân ba căn trên cùng con hẻm nhỏ thuộc phường 10 quận Tân Bình.

  • Yêu nữ

    Hắn đứng chân trần trên cát, dưới ánh nắng nóng bức và mùi tanh nồng của hải cảng, dưới tấm bạt mỏng của một quầy cà phê nhỏ. Chiếc quần màu hung cũ mèm của hắn ngắn tới chỗ mắt cá chân, hai bàn chân hắn dài chai sạm và nứt nẻ, những ngón tay mềm mại trước đây giờ đã thô ráp như đá.

  • Thỏ thẻ

    * Anh có yêu em không?
    * Có chứ em yêu.
    * Vậy anh có thể hiến dâng cả cuộc đời anh cho em chứ?
    * Ơ, thế lúc đó ai sẽ là người yêu của em?

  • Nhà đòn

    Sau khi tốt nghiệp tại trường võ bị Thủ Đức, tôi được thuyên chuyển về một đơn vị tác chiến thuộc Sư Đoàn 21 BB. Thấm thoát thế mà cũng đã gần được một năm rồi! Đời lính chiến rày đây mai đó, không dừng chân ở một nơi nào quá hai tuần lễ ! Nhiều hôm nằm trong lều Poncho nghe tiếng mưa rơi rả rích mà nhớ lại thời còn là học sinh trung học! Những kỷ niệm êm đềm như vẫn như còn hiển hiện trước mắt tôi! Những buổi trốn học giờ Việt văn đi đánh bi da, những lúc rút người lại nấp sau lưng người ngồi trước vì sợ thày gọi lên bảng làm bài tập! Những hôm nghịch ngợm lấy quả mắt mèo thoa trên mặt ghế của các cô bé trong lớp rồi cùng nhau ôm bụng cười khi thấy các nàng đỏ mặt che dấu sự ngứa ngáy tàn bạo kia! Những mối tình một chiều vụng dại, thic'h đấy mà chẳng dám thổ lộ cùng ai! Còn nhiều lắm những kỷ niệm của thời yêu dấu đó ! Nay đã là lính chiến, cuộc sống thật bấp bênh . Sống hôm nay đó biết đâu ngày mai xác mình đã được gói trọn trong chiếc poncho rồi!
     

  • Hiện tượng hồn ma của nhnhà báo Đào Quý Châu còn vấn vương

    Có độc giả viết thơ về tòa soạn nửa đùa nửa thật đề nghị tôi có thể viết chuyện ma rùng rợn hơn được không?
    Câu trả lời là tôi không dụng tâm viết chuyện ma quái mà tôi chỉ cố gắng kể lại một vài kinh nghiệm bản thân, hoặc qua những người mà tôi tin rằng, những điều kể lại là sự thật như họ chứng nghiệm và họ không có lý do gì để nói dối hay mang dụng tâm hù dọa.

  • Phải leo bao nhiêu bậc

    Biết con trai kém toán, ông bố quyết định phụ đạo cho con. Ông bố hỏi con : - Ngôi nhà của chúng ta có 5 tầng. Mỗi tầng có 12 bậc thang. Vậy con hãy nói cho bố biết phải leo bao nhiêu bậc thang để lên tới tầng 5 của chúng ta ? Ðứa con trai ngước nhìn lên cao rồi trả lời một cách đầy tự tin : - Phải leo tất cả các bậc ạ !